
Nguyệt Mộng Thư
Tôi đến trại trẻ mồ côi để tìm đứa con gái bị mất tích. Vừa bước vào cửa, tôi liền nhìn thấy một bé gái gầy gò đang mặc bộ quần áo do chính tay tôi may lúc trước. Con bé ngồi xổm trong góc tường trông vô cùng đáng thương. Nhìn thấy tôi, con bé bất chấp tất cả lao vào lòng tôi, đôi mắt đẫm lệ nói: “Mẹ, con đợi mẹ lâu lắm rồi, cuối cùng mẹ cũng đến tìm con.” Quần áo và tuổi tác đều hoàn toàn khớp, tôi còn kiểm tra vết sẹo sau tai, giống hệt như đúc, nên tôi không nghĩ ngợi nhiều mà đón con bé về nhà ngay. Nhưng càng lớn, con bé càng trở nên phản nghịch. Thậm chí vì một tên côn đồ tóc vàng mà trở mặt thành thù với tôi. Cuối cùng dưới sự xúi giục của tên côn đồ, con bé vì tranh giành tài sản mà cầm dao nhọn đâm chết tôi. Mà sau khi chết tôi mới biết được sự thật. Đứa bé đó hoàn toàn không phải là con gái của tôi. Nó ở trong trại trẻ mồ côi bắt nạt con gái tôi, cướp quần áo của con bé để mạo danh thân phận. Còn con gái ruột của tôi lại bị nó nhốt dưới tầng hầm và bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày đi đến trại trẻ mồ côi tìm con gái.

Nguyệt Mộng Thư
Thức trắng đêm tăng ca suốt ba ngày, buổi trưa tôi gục xuống bàn làm việc chợp mắt một lát, con gái của ông chủ vừa đi du học về đã đá mạnh một cái vào bàn của tôi. Cô ta nói công ty không nuôi loại nhân viên lười biếng, thảo nào lợi nhuận không đạt chỉ tiêu. Cô ta chỉnh chuông báo thức thật to đánh thức tôi và tất cả đồng nghiệp đang nghỉ ngơi dậy, tuyên bố hủy bỏ thời gian nghỉ trưa một tiếng rưỡi của công ty, chỉ cho chúng tôi mười phút để ăn cơm. Cô ta còn nói, bắt đầu từ tuần sau mỗi tuần phải tăng ca nghĩa vụ năm ngày, nếu tháng sau lợi nhuận không tăng gấp ba lần, thì tất cả cút xéo hết cho cô ta. Tôi cười khẩy, sa thải nhân viên lại sa thải trúng động mạch chủ, não là một thứ tốt, đáng tiếc cô ta lại không có.