
Nguyệt Mộng Thư
Ngày Thất Tịch, bạn thân rủ tôi đến bến Thượng Hải bới thùng rác. Cứ tưởng sẽ chẳng tìm thấy gì, ai ngờ lại bới ra một chiếc nhẫn kim cương bạch kim. Nhìn chiếc nhẫn y hệt chiếc trên ngón áp út của mình, tôi lập tức gọi video cho chồng là Chu Nghị. "Nhẫn của anh đâu? Cho em xem nào." Chu Nghị sững sờ, rồi giơ tay trái lên cười bất lực. "Lâm Hân, đây là nhẫn cưới của chúng ta, em nghĩ anh sẽ làm mất sao? Nè, nó vẫn còn nguyên trên tay anh đây này." Tôi cười rồi cúp máy, nhìn lại mặt trong của chiếc nhẫn. Nơi đó, chữ cái đầu tiên trong tên của chúng tôi và ngày cưới vẫn còn khắc rõ mồn một. Tôi nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, lái xe thẳng đến văn phòng của Chu Nghị.

Nguyệt Mộng Thư
Nữ anh em của bạn trai vừa bước xuống từ xe đụng, khuy áo ngực bung ra. Đồ mùa hè không che nổi "xuân quang", cô nàng thản nhiên đi đến bên cạnh bạn trai tôi, khẽ huých vào anh. “Anh có tinh mắt không đấy, còn không mau cài lại cho bố.” Nhóm bạn xung quanh đồng thanh hò reo. Thẩm Lan tự nhiên luồn tay vào trong áo Đoàn Ngư, thuần thục cài lại khuy. Tiện thể cúi đầu nhìn lướt qua, cười trêu chọc: “Bình thường nhìn như đàn ông, không ngờ cũng có hàng ra phết đấy.”