
Nguyệt Mộng Thư
Tôi vừa mới xác nhận mình có thai, về đến nhà thì phát hiện không còn một ai. Trên bàn là một mảnh giấy do chồng tôi để lại. Anh ta nói mình bị trầm cảm, cần lái xe đi du lịch tám tháng để thư giãn tinh thần. Giờ thì đã lên đường cao tốc, đưa cả “bạch nguyệt quang” của anh ta đi cùng rồi. Tôi lo đến phát hoảng. Chiếc xe trong nhà bị hỏng phanh, còn chưa kịp sửa xong! Lỡ anh ta đâm chết người hỏng xe của tôi thì làm sao đây?

Nguyệt Mộng Thư
Năm thứ hai sau khi được cha mẹ ruột nhà hào môn đón về, tôi bị em gái nuôi thuê người đánh gãy chân, từ đó không thể đứng lên được nữa. Thanh mai trúc mã của tôi quỳ một gối xuống, nắm chặt tay tôi: “Anh sẽ yêu em cả đời.” Cha mẹ cũng cam đoan với tôi rằng họ sẽ tìm ra hung thủ, báo thù cho tôi. Nhưng sau đó, kẻ bắt cóc ngã xuống vực chết, mọi chuyện kết thúc trong im lặng. Không ngờ ba năm sau khi kết hôn, tôi tình cờ bắt gặp kẻ bắt cóc lẽ ra đã “chết” ấy. Hắn đang cùng chồng tôi cẩn thận bảo vệ em gái nuôi của tôi. Em gái nuôi bụng bầu lộ rõ, nũng nịu với chồng tôi: “Mấy năm nay may mà có anh và bố mẹ giúp đỡ, nếu không anh trai em đã phải vào tù rồi.” “Anh ấy cũng chỉ đùa với chị ta thôi, vậy mà chị ta lại nhỏ nhen không bỏ qua. Cũng may bố mẹ đã đổi thuốc của chị ta thành aspirin để báo thù cho em, không thì em tức chết mất!” “Chỉ là đáng thương cho A Trạch của em, phải bị ràng buộc với một con què.” Chồng tôi cười dịu dàng: “Chỉ cần cô ấy không có cơ hội làm hại em, chỉ cần mẹ của con anh được hạnh phúc, anh sẵn sàng làm mọi thứ.” Nhìn gương mặt hạnh phúc của anh ta, nước mắt tôi tuôn rơi như mưa. Hóa ra cái gọi là hạnh phúc của tôi chỉ là một cái bẫy khổng lồ được dựng lên dành riêng cho tôi. Đã vậy, tôi sẽ giúp bọn họ được toại nguyện.