
Nguyệt Mộng Thư
Chúng tôi là đội vớt xác bên bờ sông Hoàng Hà, mỗi năm đều có rất nhiều người chết đuối ở con sông này. Trước khi xuống nước vớt xác, chúng tôi phải bày lễ vật, thắp hương và buộc sợi dây đỏ vào ngón tay giữa để đảm bảo an toàn. Từ xưa đến nay đều truyền lại ba nguyên tắc bất di bất dịch trong nghề vớt xác, một khi phá vỡ, hậu quả sẽ khôn lường. Từ khi tiểu sư muội gia nhập đội, cô ấy luôn nói tôi mê tín dị đoan, lười biếng và không muốn cứu người. Thấy một cái xác dựng đứng dưới nước, cô ấy nhất quyết muốn lặn xuống vớt. Tôi kéo cô lại, thắp hương, lẩm nhẩm khấn vái hồi lâu, đợi cái xác nổi lên mặt nước rồi mới xuống vớt. Có một cái xác, chúng tôi đã vớt ba lần mà vẫn không được, cô ấy bướng bỉnh đòi thử tiếp. Tôi kiên quyết bắt cô cúi đầu lạy rồi kéo đi. Hôm trời mưa bão, một chiếc thuyền đánh cá gặp nạn. Tôi đứng chắn trước cả đội, cấm không ai được qua. Cô ấy mắng tôi coi thường mạng sống, nói rằng bây giờ ra vớt có khi còn cứu được, nếu chậm thì chỉ còn lại cái xác. Gia đình nạn nhân nghe thấy vậy, cho rằng tôi cố ý kiếm tiền nên mới đặt ra cái gọi là “ba nguyên tắc không vớt”. Họ đánh tôi gần chết, lôi ra bờ sông Hoàng Hà rồi ném xuống, mặc cho tôi sống chết ra sao. Tôi bị dòng nước ngầm cuốn đi, cuối cùng chết đuối. Sau khi sống lại, tôi mặc kệ tất cả.

Nguyệt Mộng Thư
Căn hộ kia tôi mới cho thuê chưa đầy một tháng, thì người thuê bất ngờ gọi điện cho tôi. Cô ta nói: “Chị Tống, lúc tan làm em nhìn thấy một con chó hoang, trông nó rất tội nghiệp, em muốn đem nó về nuôi, được không ạ?” Vốn dĩ tôi là một chủ nhà khá dễ tính, người thuê nuôi chút thú cưng tôi cũng không ý kiến gì, nên lập tức bảo cô ta: “Được, nuôi đi.” Không ngờ hôm sau, cô ta lại nhắn tin cho tôi: 【Chị Tống, em nuôi chó thì có được giảm tiền thuê nhà không, chị định bớt cho em bao nhiêu vậy?】 Tôi lập tức trả lời: “Căn nhà này tôi vẫn đang cho cô thuê đấy nhé.”