Nội dung ngược tim

Nguyệt Mộng Thư
Trong năm năm tiếp quản đường dây buôn vũ khí của gia tộc ở nước ngoài, tôi đã xóa sạch thân phận rồi quay về nước để đính hôn. Ba tôi mừng đến phát cuồng, lập tức tặng tôi hơn chục tòa nhà thương mại, còn cho phát ảnh đính hôn của tôi và Tiêu Hạc trên màn hình lớn ở mỗi tòa nhà. Thế mà sáng hôm sau, ảnh trên đó lại bị thay thành ảnh của Tiêu Hạc và cô bảo mẫu nuôi từ bé của anh ta! Tôi lên tiếng chất vấn, nhưng cô ta lại nghênh mặt nhìn tôi đầy đắc ý: “Cô có gì mà không hài lòng? Phòng của Tiêu Hạc từ nhỏ đến lớn đều được bày trí như vậy.” “Với lại ảnh đó chẳng phải cũng có cô à?” Tôi nhìn kỹ lại, mới phát hiện trong lỗ mũi cô ta có một bóng người mờ mờ ẩn hiện, bị photoshop đến thảm hại, trông như một cục gỉ mũi xấu xí. Cô ta ngẩng cao đầu, kiêu căng nói: “Cô không biết à? Bao năm nay trong lòng Tiêu Hạc chỉ có mình tôi, ngay cả vị hôn thê như cô cũng là anh ấy tìm theo hình mẫu của tôi.” “Giờ mau quỳ xuống xin lỗi tôi, nếu không tôi sẽ đuổi cô ra khỏi kinh đô!” Tôi quay đầu gọi điện cho Tiêu Hạc: “Bảo mẫu nhà anh bảo tôi cút khỏi kinh đô.” “Hay là anh thử hỏi lại ba anh xem, nhà các anh có đủ bản lĩnh đó không?”

Nguyệt Mộng Thư
Ngày thứ hai mươi tôi và Phó Tuấn chiến tranh lạnh, anh đăng một bức ảnh nắm tay mười ngón với hoa khôi trường lên vòng bạn bè. Tôi lặng lẽ đổi nguyện vọng sang một ngôi trường ở tận Lan Thành, cách xa ngàn dặm. Anh em của anh ở buổi tụ họp trêu chọc: “Tang Nguyệt, cậu mà không dỗ nữa thì anh Phó thật sự ở bên người khác đấy.” Tôi khẽ khàng nói một câu xin lỗi. Phó Tuấn khẽ nhếch môi: “Thôi được rồi, về thu dọn hành lý đi, mai nhập học rồi cùng đi.” Tôi lơ đễnh gật đầu. Phó Tuấn không biết rằng, tôi đã mua vé xe đêm nay đi Lan Thành rồi.