Nữ Cường Tự Lập

Nguyệt Mộng Thư
Anh Trai Kết Hôn, Chị Dâu Mang Thai Nhất Quyết Không Xuống Xe, Ép Tôi Sang Tên Căn Nhà Cho Em Trai Cô Ta. Mẹ Tôi Chỉ Nói Một Câu, Cả Nhà Họ Hoảng Hốt Xuống Xe Để chuẩn bị cho ngày trọng đại này, cả nhà tôi đã tất bật suốt ba tháng trời. Khách sạn đặt là nơi sang trọng nhất thành phố, tiệc cưới bày đủ ba mươi sáu bàn. Ngay cả những lẵng hoa đón khách trước cổng cũng được vận chuyển bằng đường hàng không từ Côn Minh về. Mẹ tôi nói: “Gia Giai đang mang thai, đám cưới không thể sơ sài được. Phải để con bé nở mày nở mặt bước vào nhà họ Lâm.” Sáng hôm đó, mới năm giờ tôi đã thức dậy. Tôi phụ mọi người trang trí phòng tân hôn, dán chữ Hỷ, bày mâm trái cây. Nhìn khắp căn nhà đỏ rực sắc cưới, trong lòng tôi thật sự vui thay cho anh trai.

Nguyệt Mộng Thư
Mẹ tôi ở cữ cùng tôi suốt 126 ngày. Chồng chưa từng về nhà, bố mẹ chồng cũng mặc kệ. Đến Tết, khi họ tìm đến, cả nhà chỉ biết ch/ếc lặng. Vừa khóa vòi nước, cả căn phòng bỗng chìm vào bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở. Chồng tôi, Châu Khải Minh, vẫn ngồi trên sofa thong thả rót trà cho bố mình. Nghe thấy tiếng động, anh ta chỉ khẽ ngước mắt nhìn tôi. Ánh mắt ấy bình thản lạ thường. Không bất ngờ. Không khó hiểu. Đủ để tôi nhận ra, chuyện này đã được cả nhà bàn bạc từ trước. Kể từ ngày tôi sinh con đến nay, mẹ tôi đã ở đây đúng một trăm hai mươi sáu ngày. Ba giờ sáng thức dậy pha sữa. Sáu giờ ra chợ mua cá diếc nấu canh. Ban ngày bế cháu, ban đêm thay tôi lau vết mổ. Lưng bà vốn bị thoát vị đĩa đệm, đau đến mức nhiều hôm không đứng thẳng nổi, miếng dán t.h.u.ố.c lúc nào cũng kín cả vùng thắt lưng. Thế nhưng mỗi lần tôi hỏi có đau không, bà đều cười. “Không đau đâu, mẹ khỏe mà.”